Articles by "Nhân Bản"

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhân Bản. Hiển thị tất cả bài đăng

Hãy thử trồng 1 cây tre
Bạn gieo giống xuống đất, chăm sóc, tưới nước chu đáo mỗi ngày. Và bạn chờ đợi.
Một năm trôi qua. Trong khi trăm hoa đua nở rồi tàn thì giống tre của bạn vẫn nằm im không động tĩnh. Bạn vẫn tiếp tục chăm sóc, và đợi thêm một năm nữa.
Nhưng đến năm thứ 2 bạn cũng không thấy gì, năm thứ 3 cũng không thấy gì, năm thứ 4 cũng không thấy gì… Bạn sẽ làm gì đây!?
Hãy đợi thêm một năm nữa.
Vào năm thứ 5, bạn sẽ thấy măng nhú lên, và chỉ trong vòng 6 tuần, cây tre của bạn đã vụt cao 27 mét.
Điều này cho ta thấy những bài học gì?
Bài học 1: Sự nhẫn nại 
Có rất nhiều người không nhẫn nại. Họ làm một việc gì đó và muốn có kết quả tức thời. Khi mọi thứ không như mong đợi, họ dễ dàng từ bỏ.
Hãy biết kiên nhẫn. Khi gieo giống tre xuống đất, bạn phải không ngừng chăm sóc cho nó. Nếu không thấy kết quả mà ngừng chăm sóc, thì 5 năm sau bạn không thu hoạch được gì.
Nếu bạn không kiên nhẫn mà muốn có kết quả ngay? Tưởng tượng xem hôm nay bạn gieo giống, và muốn thu hoạch vào ngày hôm sau thì bạn sẽ thu được gì: Những giống tre ướt!
Có những lúc bạn nỗ lực và không thấy kết quả gì, bạn sẽ chán nản. Những lúc ấy hãy nhớ rằng bạn đang tiến bộ lên mỗi ngày, chỉ vì bạn chưa nhận thấy đó thôi. Hãy bền bỉ. Đừng từ bỏ!

Bài học 2: Niềm tin 
Hãy giữ vững niềm tin của bạn. Suy cho cùng sự kiên nhẫn bền bỉ mà bạn có cũng đều cần có niềm tin nuôi dưỡng nó.
Khi không nhìn thấy tre mọc, bạn sẽ rất dễ hoang mang và mất niềm tin. Mất niềm tin nghĩa là bạn đã đi gần đến thất bại.
Niềm tin giúp bạn gạt qua nỗi sợ hãi, nghi ngờ. Và là khơi nguồn để biến giấc mơ của bạn thành sự thật.

Bài học 3: Xây dựng gốc rễ vững chắc
Hãy hình dung cây tre vươn cao 27 mét chỉ trong vòng 06 tuần. Làm sao điều đó có thể xảy ra được?
Vì nó đã dành đủ thời gian cần phải bỏ ra để phát triển bộ rễ.
Muốn có kết quả lớn, phải đầu tư công sức đủ nhiều. Không có gì vẻ vang bạn gặt hái được lại nhẹ nhàng cả.
Chỉ có bạn mới biết được bạn đang phát triển như thế nào. Hãy an nhiên đi con đường của bạn. Đừng quay cuồng nhìn con đường của người khác, hối hả chạy theo thành quả bề nổi mà quên cái chất lượng cốt lõi bên trong. Trong khi bạn chưa có gì trong tay, người khác có thể đã đạt được nhiều thành tựu trước bạn. Nhưng càng như thế bạn càng cần phải trang bị cho bản thân thật vững vàng. Khi nội lực đủ mạnh, con đường thành công tự khắc sẽ hanh thông.

hoc-tu-cay-tre
Cây tre đã dành ra đến gần 5 năm, chỉ để làm một việc là cắm sâu bộ rễ của nó vào trong lòng đất, vì vậy mà đến năm thứ 5 nó mới mọc nhanh chóng như vậy. Con người cũng vậy, để thành công, đầu tiên cần phải dành thời gian để xây dựng gốc rễ thật tốt, cắm thật sâu, thật chắc chắn thì việc phát triển là chuyện sớm muộn mà thôi.
Cỏ Đuôi Gà st


Hãy thử trả lời vài câu hỏi dưới đây:

- Hãy kể tên năm người giàu nhất thế giới.

- Hãy kể tên vài người đoạt vương miện hoa hậu hoàng vũ trong mấy năm gần đây.

- Hãy kể tên 10 người đã đoạt giải Nobel. - Hãy kể tên 6 nghệ sĩ mới đây được nhận giải thưởng của viện hàn lâm khoa học-nghệ thuật điện ảnh trao tặng.Bạn có thể trả lời dễ dàng không? Chắc là không? Vấn đề là không ai trong chúng ta nhớ đến những ngôi sao của ngày hôm qua cả, dù những thành tích của họ không phải là thành tích hạng hai. Họ là những siêu sao trong lĩnh vực của họ. Thế mà khi tràng pháo tay chấm dứt, khi những giải thưởng mờ nhạt đi, những thành tích bị lãng quên thì những lời chúc mừng nồng nhiệt cùng những tước hiệu cũng sẽ bị chôn vùi theo chủ nhân của nó.


***

Và đây là những câu hỏi khác, hãy xem thử bạn sẽ trả lời như thế nào:

- Hãy kể tên vài thầy cô đã giúp đỡ bạn trong quá trình học tập.

- Hãy kể tên 3 người đã từng giúp bạn trong những lúc khó khăn.

- Hãy kể tên vài người đã cho bạn những bài học đáng giá.

- Hãy nghĩ đến người đã làm bạn thấy cuộc sống giá trị và ý nghĩa.

- Hãy nghĩ đến năm người mà bạn thích nói chuyện với họ.

- Hãy nêu tên một nhân vật trong phim nào đó mà câu chuyện của họ làm bạn ngưỡng mộ và rung động.

Dễ hơn phải không? Và bài học chính là những người đã làm cuộc đời bạn khác đi không phải là những người danh tiếng nhất, nhiều tiền nhất, hay nhiều giải thưởng nhất. Họ chính là những người đã từng bận lòng với bạn.


Cỏ Đuôi Gà st

Biết ơn là động thái sâu sắc của cuộc sống , là "viên ngọc quý", bạn đừng để vuột mất. Đôi lúc, trong cuộc sống tất bật, bạn quên mất, hoặc không nhận thức hết ý nghĩa của một cử chỉ biết ơn. Này, bạn có biết mình đang vô tình đánh mất những giá trị vô giá do lòng biết ơn mang lại?

Biết ơn là có giáo dưỡng, là tự trọng
Từ khi lọt lòng, bạn đã phải nhờ đến bàn tay chăm sóc của cha mẹ...

Lớn lên, bạn không thể sống một mình một cõi, chỉ riêng "ta với ta" mà không cần nhờ ai việc gì. Nhớ lại xem, bạn đã hỏi đường, hỏi giờ... người khác bao nhiêu lần?

Tất cả đều bình thường, nhưng bạn đừng xem đó là tầm thường.

Người có giáo dưỡng luôn trân trọng và biết ơn những hành động giúp nhau ấy.

Để tạo uy tín với người khác, bạn nhất thiết phải là người có lòng tự trọng. Người tự trọng luôn biết tiếp thu và đánh giá đúng ý kiến người khác, ngược hẳn với người cố chấp, không biết phục thiện.

Không biết phục thiện, nghĩa là vô ơn, bởi người chỉ ra khuyết điểm cũng chính là người thi ân cho bạn.

Biết ơn là tôn trọng người khác
Mỗi người đều có một nhân vị, nhân phẩm. Chính vì vậy, tôn trọng người khác còn là bổn phận của con người với nhau. Có tôn trọng người khác đủ mức, bạn mới có thể có lòng biết ơn.

A.D. de Tebelan có một "bí quyết" khá đơn giản để giúp bạn tôn trọng người khác. Ông nói: "Đừng khinh rẻ ai. Hãy coi người trên như cha mẹ, người đồng trang lứa như anh em và người dưới như con cháu".
Khi xem những người xung quanh như ruột thịt, bạn sẽ biết cách tôn trọng họ.

Biết ơn là khiêm tốn
Pascal khẳng định: "Cái tôi là cái đáng ghét". Biết kiềm chế để tự chiến thắng mình, đó là người vĩ đại nhất. Vĩ nhân là người sống theo ý tưởng cao thượng, càng hiểu biết nhiều, càng không dám kiêu ngạo.

Khiêm nhường là đức tính nền tảng để sản sinh ra các đức tính khác. Người khiêm nhường sẽ không bao giờ vô ơn. Đó là hệ lụy tất yếu.

Biết ơn là trọng chữ tín
Trước khi hứa, bạn cần xem xét những khả năng có thể thay đổi. Đừng hứa suông hoặc chiếu lệ. Nếu cảm thấy không giữ được, bạn đừng hứa, nhưng khi đã hứa thì phải hoàn tất. Trọng chữ tín, chính là một phương diện khác của lòng biết ơn.

Biết ơn là làm đẹp lòng Chúa
Lòng biết ơn quan trọng không riêng gì đối với con người bình thường, mà còn đối với Thiên Chúa. Kinh thánh cũng đề cao lòng biết ơn:

– Tỏ lòng biết ơn là dâng bột tinh hảo, làm việc bố thí là dâng lễ ngợi khen (Hc 35:2).

– Ở đâu và lúc nào, chúng ta cũng phải đón nhận những ân huệ với tất cả lòng biết ơn (Cv 24:3).

– Để tỏ lòng biết ơn, anh em hãy đem cả tâm hồn mà hát dâng Thiên Chúa những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca, do Thần Khí linh hứng (Cl 3:16).

– Bởi vì chúng ta được lãnh nhận một vương quốc vững bền không lay chuyển, chúng ta phải biết ơn Thiên Chúa. Với lòng biết ơn đó, chúng ta hãy kính sợ mà phụng thờ Thiên Chúa cho đẹp lòng Người” (Dt 12:28).


Trầm Thiên Thu



Chuyện kể rằng có một thương gia muốn đi tìm một ngôi làng hoàn hảo vì ông không tìm thấy hạnh phúc trong ngôi làng của ông. Ông đã đi qua nhiều ngôi làng nhưng không tìm thấy ngôi làng nào vừa ý để cho ông định cư sinh sống. Trước khi tới mỗi ngôi làng, người thương gia tìm gặp vị bô lão trưởng làng để hỏi: Xin ông cho tôi biết những người trong ngôi làng của ông là loại người như thế nào. Mỗi nơi ấy, vị bô lão đều có một câu trả lời tương tự như nhau: Người trong làng của tôi không được tốt lắm. Có người ích kỷ quá, và cũng có người quảng đại. Có người dững dưng chỉ lo cho bản thân họ, nhưng cũng có người xả thân lo cho việc chung. Có người không quan tâm lo cho con cái và giáo dục con cái, nhưng cũng có người tình nguyện lo cho việc giáo dục. Có người chỉ lo phê bình chỉ trích, nhưng cũng có người tích cực giảng hòa và tha thứ. Vị trưởng làng cũng nói thêm rằng: Nếu ông muốn tìm một ngôi làng hạnh phúc, ông hãy bắt tay vào việc xây dựng ngôi làng chứ đừng chỉ nói về ngôi làng hành phúc.

Sau nhiều năm tìm kiếm, khi tuổi đã già, mắt đã mờ, và sức đã mỏi, ông cũng may mắn tìm được ngôi làng mà theo ý ông là hoàn hảo. Sau một thời gian sinh sống, ông dần dần khám phá ra sự quen thuộc của những giọng nói, cảnh vật, cuối cùng ông nhận ra rằng. Ngôi làng hạnh phúc cũng chính là ngôi làng ông đã bỏ đi.





Các bạn trẻ rất thân mến, chúng ta vẫn thường hay nói, “Đứng núi này trông núi nọ.” Điều này cũng có ý nghĩa áp dụng cho những ai chỉ muốn hưởng những thành quả mà ngại dấn thân. Sự dấn thân ở đây không chỉ được hiểu là làm việc, nhưng quan trọng hơn chính là dấn thân trong tư tưởng. Dấn thân trong tư tưởng nghĩa là thừa nhận sự khác biệt của người khác, sự bất toàn của người khác. Nếu tư tưởng của ta biết đón nhận sự khác biệt và những giới hạn của người khác, điều đó sẽ giúp ta định hướng trong việc xây dựng hiệp nhất.

Một trong những nguyên nhân của sự bất hòa trong tập thể là vì chúng ta mong muốn người khác theo ý của mình. Chúng ta thường hay nhủ thầm trong lòng mình là tại sao người này lại làm như vậy?! Lẽ ra bạn không nên làm như vậy! Khi suy nghĩ như thế, chúng ta cũng dựa vào một tiêu chuẩn của một tập thể nào đó mà theo ta nghĩ là tập thể ấy tốt hơn tập thể của ta. Vì lý do đó chúng ta hoặc bắt người khác theo ý ta, hoặc muốn người khác theo tập thể mà mình biết đến. Nhưng trong thực tế thì khác. Mỗi con người, mỗi hoàn cảnh, mỗi tập thể cũng khác nhau. Làm sao chúng ta có thể hiểu hết những hậu cảnh bên trong để muốn người này người nọ hành động theo ý của mình.

Vì sự đòi hỏi này, mà thường là không phù hợp, mà chính ta muốn bỏ cuộc trong việc xây dựng tập thể của mình. Câu chuyện trong phần mở đầu đã minh họa cho chúng ta điều đó khi chúng ta muốn đi tìm sự hưởng thụ cho một cộng đoàn lý tưởng có sẵn mà không muốn dấn thân xây dựng một tập thể của mình cho tốt hơn.

Hôm nay, Tôi mời bạn quan sát xem tập thể mình một cách công minh. Hãy nêu tên những điểm tích cực của cộng đoàn, những con người thiện chí ngày đêm xây dựng tập thể, trước khi bạn muốn thay đổi nó hay bỏ rơi nó. Khi làm như thế, hy vọng bạn sẽ có cái nhìn trung thực và khách quan hơn trong tiến trình xây dựng sự hiệp nhất trong tập thể mà điển hình là Nhóm Hiệp Nhất chúng ta.


CỎ ĐUÔI GÀ

Luyện được khả năng bình tĩnh trước nhiều tình huống là điều rất khó, cần nhiều thời gian, nhất là với những người trẻ tuổi. Sẽ không có cách nào thổi bay cơn nóng giận nhanh nhất, nhưng luôn có cách để chúng ta rèn luyện khả năng kiềm chế và kiểm soát bản thân.

Giữ bình tĩnh trong nhiều tình huống được coi là “nhiệm vụ bất khả thi” với chúng ta, tuy nhiên, nóng nảy không bao giờ là giải pháp được lựa chọn khi giải quyết rắc rối. Để không thường xuyên nổi nóng, bạn nên nhớ điều này: làm thế là vì bạn, nóng giận chỉ thiệt thân thôi! Nếu lỡ có ai “chọc giận”, hãy thử làm cách sau xem sao.




1. Bỏ đi
Trong một cuộc tranh luận, đến lúc cao trào mà im lặng bỏ đi thì ấm ức quá, tuy nhiên to tiếng và cáu giận cũng không giải quyết được vấn đề? Hãy biết “ngưỡng” của mình, khi cuộc trò chuyện căng thẳng đến mức báo động, bạn hãy dừng lại, bỏ ra ngoài hoặc đi đâu đó để tránh không “lỡ lời”. Khi bình tĩnh hơn, bàn luận mọi việc vẫn dễ dàng hơn.

2. Nhắm mắt trong giây lát
Gặp chuyện khó chịu, hãy tạm nhắm mắt lại trong chốc lát, tạm thời để thế giới “biến mất” một chút, bạn sẽ có được sự tập trung và bình tĩnh hơn.

3. Không gian yên tĩnh
Đang “bốc hỏa” mà ở chỗ ồn ào càng có nguy cơ khiến lửa cháy to hơn. Nên tìm nơi nào đó yên tĩnh (tốt nhất bạn nên chuẩn bị vài chỗ như vậy) để được ở một mình, bạn cần để cho thần kinh của mình được “xoa dịu” đôi chút, mà làm điều đó không gì bằng “bậc thầy” yên lặng đâu.

4. Uống nước
Khi nóng giận, nên uống một ly nước, cách này có thể cũ rích nhưng hiệu quả. Bạn cũng có thể tìm thấy sự “hỗ trợ” tuyệt vời của nước cho sự bình tĩnh như nhìn ngắm hồ cá, rửa mặt hoặc có thời gian thì đi tắm cũng sẽ có hiệu quả tuyệt vời khi cần đuổi cơn cáu bẳn đi nơi khác.

5. Hít thở sâu
Không cần là bậc thầy Yoga bạn vẫn có thể trở nên điềm tĩnh hơn. Hít thở giúp cung cấp oxygen cho não và các cơ quan trọng yếu của cơ thể, giúp chúng ta tỉnh táo hơn. Hãy thực hành phương pháp thở sâu như sau để cảm thấy dễ chịu hơn:
- Hít vào bằng mũi và đếm từ 1 - 4
- Dừng lại và đếm từ 1 - 4
- Thở ra chầm chậm, đếm từ 1 - 4
- Tạm nghỉ, đếm từ 1 - 4 (không hít thở)
- Thở theo nhịp bình thường 2 nhịp
- Tiếp tục hít vào theo bước đầu tiên.

6. Nghe nhạc
Những giai điệu nhẹ nhàng, êm dịu sẽ giúp cho những dây thần kinh đang căng như dây đàn của bạn thư giãn. Tùy vào sở thích của bạn mà có thể chọn loại nhạc phù hợp, có thể bạn ngạc nhiên nhưng nhạc rock với nhiều người lại là “thuốc” trị sự nóng nảy của họ đấy. 


Theo Webtretho





Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.

Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình. 


Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.


Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.


Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.

Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.

Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.

Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.

Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.

Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.

Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.

Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.

Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.

Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.

Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.

Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.

Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.

Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.

Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây cánh cửa đó chưa đã ....


JBP sưu tầm từ Nguồn: http://www.cyworld.vn

Đừng bao giờ trách móc bất kỳ ai trong cuộc sống của bạn
 

Người Tốt sẽ cho bạn Hạnh Phúc...Người Xấu cho bạn Kinh Nghiệm...Người Tồi Tệ nhất cho bạn Bài Học...Và... người Tuyệt Vời Nhất sẽ cho bạn Kỷ Niệm.

“Đừng hứa khi đang... vui !“Đừng trả lời khi đang... nóng giận !


“Đừng quyết đinh khi đang... buồn !“Đừng cười khi người khác... không vui !

Cái gì mua được bằng tiền, cái đó rẻ.”
”Ba năm học nói, một đời học cách lắng nghe”
.

”Chặng đường ngàn dặm luôn bắt đầu bằng 1 bước đi”.”Đừng a tòng ghen ghét ai đó, khi mà họ chẳng có lỗi gì với ta

Have a Nice day!
CỎ ĐUÔI GÀ sưu tầm

Đời tôi là một chuyến đi. Đi từ ngày nọ sang ngày kia, đi từ khát vọng này qua khát vọng khác. Chẳng lúc nào tôi không ước mơ. Không sự gì làm tôi no thỏa.

Trong mọi ước muốn nhỏ to, hình như tôi đã tìm hoài một hạnh phúc vô biên. Ban đầu tôi không hiểu. Nhưng sau tôi biết được hạnh phúc vô biên tôi tìm chính là Thiên Chúa.

Tìm Chúa, đó là nỗi băn khoăn lớn nhất đời tôi. Tôi đọc kinh, xưng tội, rước lễ, suy gẫm nhiều cách khác để tìm Ngài. Nhưng đã bao lần tôi tự hỏi: Tôi đã thật sự gặp Chúa chưa? Không phải một Chúa xa lạ mơ hồ, nhưng là một Chúa thân mật, sống động, một Chúa tên là: “tình yêu.’’ (1 Gioan 4,8). Có cách nào tốt giúp tôi gặp được Chúa không?

Để tìm giải đáp, tôi đã nhìn lên núi sọ chiều thứ sáu tuần thánh. Phân tích kỹ tôi thấy rằng:

Hạng người thứ nhất đã không được gặp Chúa, đó là những kẻ qua đường.

Kinh Thánh ghi: “Có những kẻ qua đường thấy Chúa bị đóng đinh thì cười chê và nói: “Ông này có tiếng hay làm phép lạ. Ông bảo ông dám phá đền thờ, rồi nội trong ba ngày sẽ làm lại y nguyên. Sao lúc này không cứu mình đi?’’ (Mt 27, 39 - 40).

Nghe thế, Chúa Giêsu làm thinh không trả lời gì. Và những kẻ qua đường chỉ thấy một người có vẻ đáng khinh. Họ không nhận ra người đó chính là Thiên Chúa.

Tại sao? Thưa vì họ nhẫn tâm.

Gặp một người đang đau khổ cả thể xác lẫn tinh thần mà không chút xót thương, lại còn nỡ lòng chế nhạo. Không an ủi được một lần thì chớ, họ còn sỉ nhục thêm. Thái độ nhẫn tâm của họ đã cản trở họ gặp được Chúa.

Hạng người thứ hai không gặp được Chúa, đó là những trưởng tế và luật sĩ.

Theo Phúc âm, thì các trưởng tế và luật sĩ đã thách thức Chúa rằng: Nếu ông là vua Israel thì hãy xuống khỏi thập giá đi rồi chúng tôi sẽ tin. (Mt 27, 42 - 43).

Tại sao? Thưa vì họ ác tâm.

Chính họ đã bôi nhọ thanh danh Chúa. Chính họ đã bày mưu bắt Chúa. Chính họ đã bỏ vạ và xúi dân xin giết Chúa. Bây giờ, Chúa như là kẻ ra hàng thất trận, đã bị hành hạ đến cực độ. Thế mà họ vẫn chưa thỏa lòng, họ còn muốn làm nhục thêm. Thái độ ác tâm của họ đã làm họ không được gặp Chúa.

Hạng người thứ ba đã không được gặp Chúa, đó là những binh lính khi đã thi hành án lệnh giết Chúa.

Bài thương khó kể rằng: mấy người lính đóng đinh Chúa vẫn ngẩng mặt lên chế giễu Chúa rằng: Ông xưng ông là vua Do Thái, có giỏi thì nhảy xuống đi, thì bọn tôi sẽ tin. (Lc 28, 36 - 37).

Nghe thế, Chúa Giêsu làm thinh không trả lời gì.

Và các lính đó đã nhìn Chúa như một tử tội. Họ không nhận ra người đó chính là Thiên Chúa.

Tại sao? Vì họ dã tâm.

Đành rằng họ phải đóng đinh Chúa theo lệnh thượng cấp. Nhưng họ đã đi quá giới hạn nhiệm vụ. Không ai buộc họ phải khích bác Chúa. Nhưng họ làm vì mị dân và dã tâm. Thái độ dã tâm của họ đã không cho họ được gặp Chúa.

Hạng người thứ bốn đã không được gặp Chúa, đó là kẻ trộm bên tả.

Phúc âm thuật: Một kẻ trộm bên tả quay sang nói khích Chúa rằng: Nếu ông là vị cứu thế, thì hãy cứu mình và cứu tôi đi! (Lc 23, 39 ). Nghe thế, Chúa Giêsu làm thinh không trả lời gì. Và kẻ trộm đó chỉ gặp một người như tội nhân hèn hạ. Hắn không nhận ra người đó chính là Thiên Chúa.

Tại sao ? Thưa vì hắn tiểu tâm.

Hắn đã biết đau khổ là gì. Đáng lý ra hắn phải biết thông cảm với người cùng chung hoàn cảnh. Đàng này, hắn lại còn chế nhạo khích bác. Ngoài ra, hắn còn ích kỷ. Có ba người cùng thụ án, mà hắn chỉ nghĩ tới việc cứu hắn. Còn anh trộm bên hữu thì sao? Thái độ tiểu tâm của hắn ngăn trở hắn gặp được Chúa.

Hạng người thứ năm đã gặp được Chúa, đó là kẻ trộm bên hữu.

Ông không nhẫn tâm vào hùa đám đông như kẻ qua đường. Nhưng một mình ông dám lên tiếng nói Chúa là người vô tội.

Ông không ác tâm như các trưởng tế, và luật sĩ, chủ tâm hạ Chúa xuống đất đen. Nhưng ông nói: “Khi nào lên trời, xin nhớ tới tôi.” (Lc 23, 42). Có nghĩa là: Ông là người lành, người thánh, ông sẽ lên Thiên đàng. Ông cũng không dã tâm như bọn lính. Ông phân biệt ai đáng tội, ai không. Ông nói: “Chúng tôi chịu tội thì đáng lắm. Còn ông này có làm gì nên tội?’’ (Lc 23, 41). Ông cũng không tiểu tâm như kẻ trộm bên tả. Vì thái độ bênh đỡ Chúa một cách công khai và mạnh mẽ của ông đã an ủi Đức Mẹ rất nhiều.

Tóm lai, cái bí quyết giúp kẻ trộm bên hữu gặp được Chúa chính là sự ông biết thương người. Ông thấy cạnh ông có một người bị đau đớn cực khổ, ông động tình thương. Ông để ý thì thấy người ấy bị oan, nên ông lên tiếng bênh. Chỉ một mình ông dám bênh, khi cả ngàn người đồng thanh kết án. Ông dám nói, đang khi không một ai, dù các người thân tín nhất của Chúa, dám hé môi nói nửa lời an ủi Chúa.

Thấy ông có lòng thương người thực sự, Chúa liền ban ơn cho ông nhận biết Chúa: “Hôm nay ông sẽ về Thiên đàng với tôi’’ (Lc 24, 43). Ông đã được gặp Chúa.

Nhìn lại, tôi thấy lo sợ.

Biết đâu xưa nay tôi cũng như bốn hạng người trên. Mỗi khi tôi xử tệ với người khác là chính lúc tôi xử tệ với Chúa. Và đó là lý do tại sao tôi không được gặp Chúa.

Lạy Chúa, con xin Chúa giúp con biết thương người. Con nhìn nhận thương người là đường dẫn tới Người. Chúa đợi con đằng sau những người đau khổ. Xin giúp con biết yêu thương họ, để qua họ, con sẽ được gặp Chúa lòng con luôn khát vọng.

-
Trích từ cuốn "Nói với chính mình"
Tác giả: Đức Giám Mục GB. Bùi Tuần





Sưu tầm



1. Nên sử dụng tin nhắn riêng tư thay vì viết lên tường
Không phải ai cũng muốn được chú ý và việc bạn viết những câu chuyện tế nhị lên tường của bạn bè mình luôn cần phải được cân nhắc kỹ. Có thể đối phương chẳng hề muốn nghe bạn ca ngợi thành tích lẵng xẹt ở bữa tiệc tối hôm trước, sợ ai đấy hóng được điều tiếng không hay hoặc chuyện bí mật giữa những người bạn thân nhất… Vậy nên hãy sử dụng Facebook messaging thay vì Facebook Wall.

2. Để tâm vào những phát biểu của bạn
Khi đã có hàng trăm người bạn trên Facebook, teen nên để ý rằng bạn bè mình sẽ bao gồm nhiều thành phần, lứa tuổi, và công việc khác nhau. Do đó, mỗi khi phát biểu một nhận xét hay ý kiến cá nhân, người dùng cần phải đặt mình trong nhiều góc độ. Những phát biểu vô hại với bản thân nhưng biết đâu chúng sẽ khiến ai đó tổn thương thì sao?

3. Không nói quá nhiều về mình
Đúng vậy, Facebook là mạng xã hội, một nơi để bạn chia sẻ mọi thứ. Tất nhiên, khi nói về những điều riêng tư, bạn bè sẽ hiểu ấy rõ hơn, những ai thân thiết sẽ vẫn lắng nghe nhưng không có nghĩa là bạn cứ tiếp tục như vậy mãi. Ngoài ra, Facebook là một kênh thông tin hữu dụng khi bạn muốn thông báo với mọi người những điều liên quan tới họ và cả những gì họ quan tâm, vậy nên đừng để phí điều này khi bỏ qua tính cộng đồng của Facebook nhé!

4. Trả lời comment, đặc biệt khi đó là câu hỏi 

Khi teen đăng câu hỏi gì đó lên tường của mình, bạn bè thường comment (bình luận) và ấn like (thích). Tiếp theo, ấy nên trả lời, nhất là những bạn bè có những câu hỏi liên quan tới mình. Thêm nữa, đấy cũng là một cách thể hiện rằng bạn đã nhận được những gì họ viết. Ngược lại, khi ấy cố tình phớt lờ sẽ khiến đối phương cảm thấy hụt hẫng, tốn thời gian và rồi họ sẽ chẳng muốn comment cho bạn nữa. Chẳng hay ho chút nào đúng không?

5. Đừng comment lên mọi hoạt động của bạn bè
Nếu ấy đang tán tỉnh ai đó, hãy luôn để ý đến điều này nhé. Không nên tạo thói quen comment vào tất cả các hoạt động hay những phát biểu “người ta” bởi điều đó nhiều khi còn gây phản tác dụng. Comment lúc cần thiết sẽ khiến người nhận cảm thấy bạn theo dõi họ thường xuyên mà không phải kẻ tọc mạch, lắm chuyện.

6. Không “tag” vào bạn bè những bức ảnh nhạy cảm
Việc tag (đánh dấu) bạn bè vào các bức ảnh cũng cần khéo léo. Hẳn chẳng ai muốn thấy mình trong những bộ dạng không thể tệ hơn như vừa ngủ dậy, đang say bí tỉ hay trang phục mát mẻ. Có thể bức ảnh đó khiến bạn và mọi người cảm thấy buồn cười, nhưng chủ nhân của chúng – những người chịu ảnh hưởng nhiều nhất lại lâm vào những hoàn cảnh khó xử nhất.

7. Đừng để mọi người hiểu lầm
Bạn biết đấy, trên Facebook chúng ta không nói mà là viết nên rất dễ khiến ai đó hiểu lầm. Ví như khi bạn đang vui thì người ta lại tưởng bạn buồn, khi bạn đang pha trò họ thì lại tưởng đang cáu giận…Vậy nên hãy viết cẩn thận, gợi ý là dùng thêm các icon để thể hiện tâm trạng.

8. Đừng nói về công việc hay chuyện học hành của bạn
Bạn khó chịu với “sếp” hay cảm thấy cô giáo của mình có những cách xử lý chưa chính xác?Lời khuyên là đừng chia sẻ chúng trên Facebook. Bởi bạn không thể chắc chắn rằng điều mình vừa nói sẽ được giữ bí mật, kể cả đã thiết lập chế độ riêng tư, vậy nên “yên lặng” là vàng giống như một câu thần chú đúng đắn.

9. Đừng kết bạn với người lạ
Một số người cho rằng việc có nhiều bạn trên Facebook sẽ rất “oai”, nhưng điều ấy chỉ đúng nếu bạn biết đối phương ở đời thực mà thôi. Dĩ nhiên, kết bạn với ai đấy dù không quen nhưng biết bạn quan tâm cũng không phải điều xấu, nhưng đừng làm như vậy chỉ vì bạn muốn gây ấn tượng với người ta nhé.

10. Đừng chỉ trích ai đó vì bình luận của họ
Mọi người đều có quyền bày tỏ ý kiến của mình trên internet và điều đó cần được tôn trọng. Không thể chỉ vì bạn không đồng ý mà quay sang chỉ trích này nọ. Thậm chí, người ta có thể còn không hề biết đến chuyện này và chúng chỉ khiến cho bạn thêm rắc rối.



Jacbaopham

Author Name

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.